Từ việc thanh niên ngừng tim tại giải chạy: Cảnh báo cho những người cùng đam mê
Hơn 20 tay súng Mỹ đã mất tích trong lúc tham gia chiến sự trên các tiền tuyến ở Ukraine, với số trường hợp tử vong tăng mạnh trong vòng 6 tháng qua, theo kết quả điều tra do Đài CNN thực hiện.Trong số này, xác của ít nhất 5 tay súng tình nguyện gia nhập quân đội Ukraine đã không thể thu hồi từ trận địa. Hai trường hợp khác vào cuối tuần trước đã được đưa về lãnh thổ Ukraine từ khu vực Nga hiện kiểm soát sau thời gian đàm phán dài hơi.Thân nhân của những người Mỹ mất tích trong lúc cầm súng ở Ukraine đau buồn vì không thể chôn cất con mình, cũng như không thể chính thức tuyên bố người thân tử trận.Giao tranh diễn ra ác liệt và kéo dài trên khắp tiền tuyến miền đông của Ukraine đồng nghĩa với việc không ít xác lính của cả hai phe vẫn nằm lại trên chiến trường.Theo những người sống sót và thân nhân của các tay súng Mỹ tử trận, hai tình nguyện viên người Mỹ đã thiệt mạng trong một vụ giao tranh bên ngoài thành phố Pokrovsk ở miền đông Ukraine vào tháng 9 năm ngoái. Xác của họ chưa được thu hồi.Việc hồi hương công dân Mỹ đã chết ở Ukraine là quá trình phức tạp, theo bà Lauren Guillaume, một người Mỹ sống ở Kyiv và đang làm việc cho tổ chức phi lợi nhuận RT Weatherman. Bà Guillaume cùng với đồng nghiệp người Ukraine là Iryna Khoroshayeva thường xuyên đi khắp các nhà xác để tìm kiếm tung tích các tay súng Mỹ chết trận.Việc xác nhận danh tính được thực hiện thông qua các phương pháp nhận diện hình ảnh và kiểm tra ADN.Các quan chức Ukraine cho biết nhiệm vụ xác nhận danh tính người chết là phức tạp hơn cả đối với các thi thể được phía Nga trả lại.Ông Artur Dobroserdov, Cao ủy về người mất tích thuộc Bộ Nội vụ Ukraine, cho biết sau mỗi lần trao trả xác quân nhân với phía Nga, đội ngũ của ông có thể nhận được một túi chứa đến 10 phần thi thể thuộc những người khác nhau.Ông Dobroserdov cũng xác nhận đã có hơn 20 người Mỹ mất tích trong chiến sự.Món ngon độc lạ ở xứ sở đội bóng châu Phi Ma-rốc vào bán kết World Cup
Lần đầu tiên tôi biết về mẹ hình như là lúc lên 4, khi đó ba vừa tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp 1 ở Hà Nội về. Đó cũng là lần đầu tiên ba gặp đứa con gái thứ 2 là tôi.Sáng hôm đó, hình như mẹ lúi húi trong bếp, ba bế tôi xuống hỏi: "Em cho ba con anh ăn gì?". Tôi đòi ăn khoai, là hai củ khoai hôm trước ba nói để sáng mai hẵng ăn. Mẹ nói con ăn cơm đi, mẹ ăn khoai rồi. Tôi khóc ăn vạ. Ba bế tôi lên vai nói ra vườn hái cam. Mẹ nhìn theo hai cha con rồi nói: "Có ba về là nhõng nhẽo quá, ở nhà với mẹ có thế đâu…".Tôi không thể nào diễn tả được ánh mắt ấy, chỉ là sau này nhớ lại, ngẫm nghĩ thì hiểu rằng: Đó là lời của một người vợ, người mẹ hạnh phúc.Ba mẹ cưới nhau xong thì ba đi bộ đội rồi giải ngũ, học tiếp cấp 3. Ba bắt đầu ra Hà Nội học đại học thì mẹ có bầu tôi. Trong bốn năm xa cách ấy là bom đạn, thiếu thốn, mẹ một mình làm ruộng, nuôi hai con và chăm sóc ba mẹ chồng. Chừng ấy năm tháng xa chồng của một người vợ trẻ hẳn không ít khó khăn và cả đau khổ. Nhưng, khi có thể dựa đỡ vào chồng, dù chỉ là dỗ đứa con gái hờn dỗi, với mẹ đó là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa. Cái cảm giác hạnh phúc trên khuôn mặt, ánh mắt mẹ rõ ràng đến nỗi 55 năm sau, tôi vẫn nhớ như in, như thể xem lại một cảnh phim ấn tượng.Mùa đông đầu tiên sau khi đi làm, ba mua cho mẹ một cái áo bông chần màu đen láng mượt. Với quê miền Trung thời đó, chiếc áo là của hiếm. Khi ba đang ở nhà, lúc nào mẹ cũng mặc. Hôm đó, trời lạnh lắm, đi cấy về, mẹ khoe với ba: "Bữa ni ở ngoài đồng ai cũng khen áo đẹp, các chị ấy nói cả làng ni, chưa có ai được chồng mua áo đẹp cho như vậy".Mẹ cười, mắt lấp lánh. Người ta hẳn sẽ hạnh phúc tận cùng khi chỉ yêu, hiến dâng, không chờ đợi, không đòi hỏi và khi được trao đền, thì cảm giác như đó là quà tặng vô giá.Ba tôi đi công tác xa, năm thì mười họa về nhà một bữa. Mỗi lần ba về, trong nhà như có tiệc. Mẹ nấu cho ba những món ngon nhất mà quanh năm mấy mẹ con chẳng mấy khi được ăn. Có con lợn nuôi mấy tháng chờ tết cân cho mậu dịch để lấy lụa, bột mì, ba đòi làm thịt, mẹ đồng ý luôn. Cứ tưởng ba chỉ lấy bộ lòng ăn rồi để các thứ còn lại cho mẹ bán, ai dè ba nói: "Chia ra từng các phần nhỏ, biếu hết bà con quanh nhà".Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Mẹ làm theo, nét mặt rất vui.Có cái ao trước cửa nhà, mẹ thả cá để cuối năm thu hoạch. Ba về bất chừng, gọi người tát nước, bắt cá chia cho cả xóm, mẹ cũng chiều ý ba. Các dì tôi nói: "Mạ mấy đứa yêu và chiều chồng vô điều kiện".Mẹ ốm, đi viện đâu hơn tháng thì về nhà. Làng xóm tới thăm rất đông, ai mẹ cũng quay mặt ra chào, cố tiếp chuyện giữa những cơn đau. Duy chỉ có chị cả tôi ôm đứa em út lúc đó mới 10 tháng tuổi tới thì mẹ quay mặt vào vách. Bà nội tôi nói: "Các con để cho mẹ nghỉ". Sau này, khi mẹ mất lâu lâu, bà giải thích với tôi: "Lúc đó mẹ con sợ em nó nhớ ra mẹ rồi vài bữa nữa, không còn mẹ, em nó khóc, bà cháu mình không dỗ được".Mẹ là vậy, kể cả khi sắp rời cõi đời, vẫn chỉ nghĩ cho người khác.Sau này, gặp những chuyện này kia, đôi khi tôi sững lại, tự hỏi: "Nếu là mẹ, bà sẽ xử lý thế nào nhỉ?". Và khi đã lội qua nhiều năm tháng và đường đất cuộc đời, tôi tìm được câu trả lời chung cho nhiều tình huống: Mẹ đã nghĩ và làm như tính cách trời sinh, mọi sự đều nghĩ cho người khác, sống cho người khác. Mẹ cũng không có cơ hội chiêm nghiệm như thế là đúng hay sai, bởi bà đã ra đi khi chưa kịp nhìn lại…Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Và những đứa con của mẹ cũng hạnh phúc mỗi khi nhớ về người.
Lạ lùng 23.196 'sổ đỏ' ở Quảng Trị bị 'ngó lơ', chính quyền gọi dân đến nhận
Mới đây, qua công tác quản lý địa bàn, theo dõi hoạt động kinh doanh trên môi trường online, ngày 13.2, Đội Quản lý thị trường (QLTT) số 2 thuộc Cục QLTT tỉnh Đồng Tháp đã tiến hành kiểm tra hộ kinh doanh PS.S do bà T.T.N.T làm chủ hộ kinh doanh, địa chỉ tại thị trấn Thanh Bình, H.Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp.Tại thời điểm kiểm tra, Đội QLTT số 2 phát hiện hộ kinh doanh PS.S đang livestream bán hàng trên mạng xã hội TikTok các sản phẩm quần Jean, trên nhãn hàng hóa, bao bì hàng hóa không có căn cứ xác định được nguồn gốc nơi sản xuất hoặc xuất xứ của hàng hóa. Qua làm việc, chủ hộ kinh doanh không xuất trình được hóa đơn, chứng từ, giấy tờ chứng minh nguồn gốc, xuất xứ của hàng hóa. Tang vật gồm 30 sản phẩm quần Jean và trị giá tang vật trên 7,5 triệu đồng.Đội QLTT số 2 đã tạm giữ, niêm phong toàn bộ tang vật vi phạm và lập biên bản vi phạm hành chính đối với hộ kinh doanh PS.S về hành vi kinh doanh hàng hóa không rõ nguồn gốc xuất xứ. Hành vi này sẽ bị phạt tiền 4 triệu đồng và tịch thu toàn bộ hàng hóa theo quy định. Trên thị trường hiện nay đang có xu hướng kinh doanh mua đi bán lại các sản phẩm quần áo thanh lý, hàng quần áo nhập khẩu đã qua sử dụng và lợi dụng mạng xã hội để bán hàng trực tiếp đến người sử dụng. Theo một cán bộ QLTT TP.HCM, tại mục 2 Phụ lục 1, Nghị định 69/2018/NĐ-CP của Chính phủ thì một trong những danh mục các hàng hóa cấm nhập khẩu bao gồm: Hàng tiêu dùng, thiết bị y tế, phương tiện đã qua sử dụng, bao gồm các nhóm hàng: Hàng dệt may, giày dép, quần áo; hàng điện tử; hàng điện lạnh; hàng điện gia dụng; thiết bị y tế; hàng trang trí nội thất; hàng gia dụng bằng gốm, sành sứ, thủy tinh, kim loại, nhựa, cao su, chất dẻo và các chất liệu khác; xe đạp; mô tô, xe gắn máy. Như vậy, quần áo, hàng gia dụng đã qua sử dụng thuộc diện hàng hóa cấm nhập khẩu. Việc kinh doanh các hàng hóa trên vi phạm hành vi kinh doanh hàng hóa nhập lậu. Ngoài ra, hành vi mua bán mặt hàng dệt may, thời trang có thể bị xử lý hành vi làm giả nhãn hiệu đã được đăng ký bảo hộ sở hữu trí tuệ. Mới đây, Cục QLTT TP.HCM đã tiêu hủy nhiều lô hàng dệt may không đạt chất lượng kiểm định và bị bắt giữ vì không xuất trình được hóa đơn chứng từ xuất xứ hợp lệ, trong đó hầu hết là sản phẩm thời trang nhái, giả nhãn hiệu nổi tiếng đã được đăng ký bảo hộ tại Việt Nam.
Ngày 27.2, tại họp báo thường kỳ, trả lời câu hỏi phản ứng của Việt Nam về việc Việt Nam gần đây công bố đường cơ sở lãnh hải ở vịnh Bắc bộ, sau đó Trung Quốc tập bắn đạn thật ở vịnh Bắc bộ, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng cho biết, khu vực mà Trung Quốc công bố diễn tập nằm trong vùng biển phía Trung Quốc ở vịnh Bắc bộ.Thời gian diễn tập, theo công bố của Cục An toàn Hàng hải Trung Quốc, là từ ngày 24.2 tới tối 27.2.Trước đó, ngày 21.2, căn cứ Nghị quyết số 68/NQ-UBTVQH15 ngày 14.2.2025 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chính phủ Việt Nam đã ra Tuyên bố về đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Việt Nam trong vịnh Bắc bộ.Việc xác định đường cơ sở trong vịnh Bắc bộ là nhằm thực hiện quyền và nghĩa vụ của Việt Nam theo các quy định của Công ước của Liên Hiệp Quốc về luật Biển năm 1982 (UNCLOS) và phù hợp với luật Biển của Việt Nam năm 2012.
Mương thoát nước nguy hiểm
Ngày 28.2, thông tin từ UBND tỉnh Nghệ An cho biết, lãnh đạo tỉnh này vừa làm việc với lãnh đạo Tổng Công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV) để đẩy nhanh tiến độ triển khai thực hiện các dự án cải tạo, mở rộng sân bay Vinh. Tại cuộc làm việc này, lãnh đạo ACV cho biết đang chuẩn bị đầu tư 3 dự án để cải tạo, nâng cấp Cảng hàng không Quốc tế Vinh. Đó là các dự án: mở rộng, cải tạo sân đỗ máy bay đảm bảo khai thác 9 vị trí đỗ các loại máy bay code C, dự kiến khởi công trước ngày 30.4, hoàn thành trong tháng 12.2025 với tổng mức đầu tư 236,63 tỉ đồng; dự án cải tạo nhà ga hành khách T1 hiện hữu, dự kiến khởi công trước ngày 30.4, hoàn thành trong tháng 12.2025 với tổng mức đầu tư 68,36 tỉ đồng; dự án cải tạo đường cất, hạ cánh hiện hữu từ 2.400 m lên 3.000 m với tổng mức đầu tư hơn 623 tỉ đồng. Để thực hiện các dự án trên, dự kiến sẽ đóng cửa sân bay Vinh trước ngày 30.6 và sẽ khai thác trở lại trước ngày 31.12.2025. Sau khi hoàn thành, nhà ga T1 sân bay Vinh sẽ đáp ứng được lượng hành khách qua cảng từ 3 - 3,5 triệu hành khách/năm đến giai đoạn năm 2030. Ông Lê Hồng Vinh, Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An chỉ đạo các sở, ngành sớm hoàn thành đền bù giải phóng mặt bằng để bàn giao cho nhà đầu tư dự án thực hiện các dự án này đúng hạn.
